Xã hội

Sự chuyển đổi thành Xã hội đa văn hóa 

Hàn Quốc vốn là một dân tộc đơn sắc tộc, nhưng hiện nay Hàn Quốc đang dần trở thành một xã hội đa văn hóa với số lao động nhập cư và sinh viên nước ngoài gia tăng nhanh chóng kể từ cuối thế kỷ 20 đến nay. Tính đến năm 2014, số người nước ngoài cư trú tại Hàn Quốc đã là 1,57 triệu người, số dân di trú theo con đường kết hôn quốc tế là 240.000 người. Số lao động nhập cư là 850.000 người. 


Người Trung gốc Hàn (Tộc Triều Tiên) chiếm tỉ lệ lớn nhất trong số những người ngoại quốc đang sống tại Hàn Quốc. Gần đây, số các hộ gia đình đa văn hóa đã tăng lên 230.000 hộ, phần lớn là kết quả của số lượng lớn hôn nhân giữa người Hàn và người nước ngoài. 


Chính phủ đã thành lập một văn phòng chuyên cung cấp hỗ trợ cho các hoạt động xã hội của công dân nước ngoài sống tại Hàn Quốc và thực thi Đạo luật hỗ trợ các gia đình đa văn hóa. Theo đạo luật, này các trung tâm hỗ trợ gia đình đa văn hóa đã được mở tại 200 địa điểm trên toàn quốc, cung cấp nhiều dịch vụ như: lớp học tiếng Hàn được thiết kế để giúp người nước ngoài hòa nhập với cuộc sống ở Hàn; tư vấn tâm lý; tổ chức sự kiện để kỷ niệm các lễ hội ở các Quốc gia khác và cơ hội tìm kiếm việc làm. 
 

 

Cùng với việc du nhập của đa dạng các nền văn hóa nước ngoài là các vấn đề xã hội nảy sinh do những khác biệt về lối sống, cách nghĩ. Chính phủ Hàn Quốc nhận thức rõ về tầm quan trọng của những khác biệt văn hóa này và đang đề ra các biện pháp để khắc phục. Một trong các dự án này là hỗ trợ phát triển các làng văn hóa trở thành địa điểm du lịch. 


Một trong những địa điểm du lịch Đa văn hóa tiêu biểu là khu China town tại phường Seollin-dong, quận Jung-gu, thành phố Incheon. Lịch sử của khu này bắt đầu từ cuối thế kỷ 19, khi những người gốc Hoa đến đây định cư, tận dụng khoảng cách địa lý gần với Trung Quốc để kinh doanh. Gần đây khu vực này trở thành trung tâm lưu chuyển giao thông với Trung Quốc, phát triển văn hóa và lịch sử, đồng thời trở thành địa điểm du lịch thu hút khách tham quan trong và ngoài nước. 


Tại phường Wongok-dong, quận Danwon-gu, thành phố Ansan, tỉnh Gyeonggi-do cũng có một ‘đặc khu làng đa văn hóa’ là nơi cư trú của người nước ngoài đến từ nhiều quốc gia như Trung Quốc, Ấn độ và Pakistan và là nơi có thể mua được nhiều hàng hóa đặc sản của các nước. 


Ở phường Ichon-dong, quận Yongsan-gu, thủ đô Seoul có làng người Nhật, ở phường Itaewon, quận Yongsan có làng Hồi giáo ở gần đền Isalem. Bên cạnh đó, ở phường Banpodong, quận Gangnam-gu có làng Seorae của người Pháp, ở Wangsimni có khu người Việt và ở phường Changsin-dong có phố người Nepal. 
Jasmine Lee là người Hàn gốc Phillipine hiện đang là nghị sĩ quốc hội kì thứ 19, làm việc trong Ủy Ban Gia đình và Bình đẳng giới . Bà được biết đến với những nỗ lực bảo vệ phúc lợi và sự phát triển các quyền con người trong của gia đình đa văn hóa. 


Tính đến tháng 11 năm 2013, có tổng số 56 người nước ngoài đến từ 13 quốc gia đang đảm nhiệm cương vị là công chức làm việc tại các văn phòng chính quyền trung ương và địa phương. Có một số trường hợp tiêu biểu như Kim Mi-hwa người Hàn-Hoa, một quan chức của thành phố Changwon. Những người nước ngoài hoạt động trong lĩnh vực truyền thông nổi tiếng như Robert Holley (người gốc Mỹ) và Sam Hammington (người Úc). Hoạt động của họ đã đóng góp vai trò lớn trong việc hình thành nên xã hội đa văn hóa và góp phần xây dựng một xã hội hòa hợp, thống nhất trong tương lai.

 

 

Hệ thống An ninh xã hội 

Hàn Quốc vận hành một hệ thống lao động và phúc lợi đáp ứng các tiêu chuẩn Quốc tế. Ba quyền cơ bản của người lao động được bảo đảm gồm quyền tổ chức, đàm phán tập thể; quyền hành động tập thể; quyền thành lập công đoàn lao động. Các công chức, viên chức nhà nước cũng có quyền cơ bản được đảm bảo như người lao động mặc dù có một số hạn chế về quyền hành động tập thể. 


Trong những năm 1980, Hàn Quốc đã áp dụng chế độ lương tối thiểu, phản ánh nỗ lực nâng cao quyền lợi của người lao động. Chính phủ Hàn Quốc cũng ban hành chế độ quy định không được phân biệt đối xử nam nữ, phải tuyển dụng người khuyết tật để bảo vệ cơ hội tìm việc làm cho người khuyết tật. 

Hàn Quốc cũng vận hành hệ thống bảo hiểm xã hội để phòng ngừa và bảo vệ người dân trước các tai nạn, thảm họa, bệnh tật, thất nghiệp và tử vong. Người lao động mua Bảo hiểm tai nạn lao động để được bảo hiểm về tai nạn, bệnh tật hoặc tử vong xảy ra trong quá trình làm việc. Không chỉ người lao động mà tất cả người dân đều phải tham gia bảo hiểm sức khỏe toàn dân. 


Tính đến tháng 6 năm 2014 đã có 50,14 triệu người (gồm cả người nước ngoài), chiếm 98,5% tổng dân số đang nhận được lợi ích từ bảo hiểm y tế do chính phủ quản lý. Hệ thống bảo hiểm y tế của Hàn Quốc là mô hình mẫu mực về cung cấp dịch vụ y tế chất lượng cao với mức giá thấp. 


Người lao động mua Bảo hiểm thất nghiệp nếu trong trường hợp bị sa thải thì sẽ được nhận 50% số lương lao động được nhận trong suốt thời gian làm việc và được đào tạo để xin việc làm mới. Ngoài ra, người lao động cũng tham gia bảo hiểm hỗ trợ thôi việc và trợ cấp hưu trí để chuẩn bị cho cuộc sống sau về hưu. 


Tất cả mọi người dân Hàn Quốc đều có nghĩa vụ mua bốn loại bảo hiểm xã hội (bảo hiểm tai nạn lao động, sức khỏe, thất nghiệp và lương hưu). Chủ doanh nghiệp và chính phủ cũng phải chịu một phần trách nhiệm thanh toán phí bảo hiểm. Người dân thanh toán phí bảo hiểm theo tỷ lệ thu nhập của mỗi cá nhân, tạo điều kiện tái phân phối thu nhập. 


Mục đích của hệ thống phúc lợi công cộng quốc gia phát triển toàn diện từ mô hình “từ cái nôi đến khi yên nghỉ” chuyển sang mô hình “từ thai nhi đến khi yên nghỉ”. Lao động nữ có thai được nghỉ thai sản 90 ngày, trong đó 60 ngày có trả lương. Sản phụ cũng có quyền nghỉ phép một năm và nhận một phần lương để chăm con. Bắt đầu từ năm 2013, chính phủ Hàn Quốc cũng thanh toán trợ cấp chăm sóc trẻ em cho các cặp vợ chồng có con từ 5 tuổi trở xuống. 


Với việc gia tăng số dân cao tuổi, phúc lợi cho người già cũng trở thành một vấn đề xã hội quan trọng. Chính phủ đã thông qua bảo hiểm chăm sóc dài hạn cho người già và hệ thống lương lưu cơ bản cho người già.

 

(Nguồn: TT VH Hàn Quốc tại Việt Nam)